Chỉ là trước khi hứng trọn lưỡi gươm của sự hờ hững loài người mặc chiếc vỏ định mệnh, anh ta đã tẩu thoát ngoạn mục và kiên cường thế nào. Không để lãng phí, lãng quên khi chưa từng nhớ những đỉnh cao đã có. Bác bảo: Bạn chị con học cùng khối với con, nó lại có con bạn thân học cùng lớp con.
cả đời tôi phải đóng vai không phải thiên tài đóng vai thiên tài. Nhà văn nhìn vào mắt nàng. Mặc dù đó chỉ là một phần nội dung của những gì tôi viết.
Nhưng bác gái thật chả biết nếu tận dụng tình huống này thì người đắc lợi nhất chính là cậu ấm. Dễ thôi con ạ, con viết lại xem nào… Từ chỗ cô ta đến chỗ này đã vài cây số rồi.
Cậu có là kẻ mạnh hơn tớ để cậu thoát khỏi cái cậu cho là áp đặt của tớ và cho mình quyền xóa nhòa mọi ngữ nghĩa không? Đó là một quá trình lao động và tích lũy ròng ròng của trí tưởng tượng. Tôi đang lưu thông với vận tốc bằng không.
Bạn đánh mất sự rung động trước sự vô tư ấy. Ngồi trên bàn, hoàn toàn có thể viết. Bạn định ăn sáng nhưng không có cảm giác đói.
Nhà văn ngoan ngoãn nghe lời. Mà bác thì dùng toàn công thức. Bởi lẽ em là người phụ nữ bình thường, bình thường nhất…
Phù, còn bạn, bạn đang viết từ nãy đến giờ. Ông chỉ việc viết xong câu chuyện và nghỉ hưu, hưởng lạc. Những đoạn vỉa hè rộng, chiếu được trải ra, người nằm ngồi la liệt.
Có lúc, ngồi bóc những gói mì chính khuyến mãi trong các hộp thuốc đánh răng ra để bán riêng… Nhiều khi nhìn những cảnh ấy, tôi cảm thấy buồn bã vì đó lại chính là những sự hy sinh lớn lao nhất. Cái gì cũng trôi tuồn tuột. Nhưng người xem lại trầm trồ: Ồ, một kỷ lục, suốt đời nó chỉ ăn canh.
Thế là không còn tâm trí mà ngờ hoặc. Tớ cũng quen, luyện tinh thần để khỏi khó chịu chỉ tổ mệt óc nhưng tớ không mê nổi. Để đỡ tình cờ lặp lại.
Nhưng Hóa quả là một nỗi sợ đeo đẳng suốt thời cấp III, dù chuyển sang lớp Văn học nhẹ hơn rồi. Để tôi đọc một đoạn vừa ứng tác, đồng chí phê bình cho nhé: Đã bảo nó chấm dứt quan hệ với mấy con mụ ở nước ngoài nhưng chắc gì nó biết nghe.