Nhận ra Nott, anh mừng rỡ: - Lợi nhuận đi xuống trầm trọng nhưng nhà máy vẫn tiếp tục hoạt động, thu nhỏ quy mô làm ăn, cắt giảm chi phí đến tối đa, thế nhưng càng ngày doanh thu của công ty lại càng giảm sút. - Nó cần nhiều ánh sáng cũng như là bóng râm vậy.
Nếu chàng tìm thấy Cây Bốn Lá thần kỳ vào ngày hôm sau, chàng cũng sẽ không biết phải làm gì với nó. Họ tìm kiếm những người giúp họ tái khẳng định những suy nghĩ yếm thế của mình. Trong tích tắc, những hạt giống đó nảy mầm rất nhanh thành các Cây Bốn Lá thần kỳ.
Câu hỏi của ta rất đơn giản: Có thật là chưa từng có một cây bốn lá nào mọc ở khu rừng này không? Trong cuộc sống và công việc, không nhất thiết bạn phải có ngựa và kiếm, và bạn cũng không cần phải đi vào nơi rừng sâu bạt ngàn hiểm nguy. Tay chàng mỏi nhừ, có lúc thanh kiếm trong tay run lên bần bật khi gặp phải rễ cây, nhưng chàng cố hết sức giữ chặt kiếm.
Tìm một cây kim dưới bể xem chừng còn dễ hơn gấp ngàn lần. Đôi khi, trong những điều kiện tưởng như đầy đủ nhất - may mắn cũng vẫn không đến. Anh lúc nào cũng muốn mọi chuyện dễ dàng thuận lợi.
Giờ thì anh chẳng có thể làm gì được nữa. Sid cũng nhận ra rằng những điều quan trọng thường ẩn chứa trong những việc tầm thường nhất. Biết đâu chàng có thể giúp bà được một chút gì đó.
Sid là một hiệp sĩ chứ không phải là một người làm vườn chuyên nghiệp, vì thế chàng cần phải hỏi xin ý kiến của một người hiểu biết về cây cối. - Nó cần nhiều ánh sáng cũng như là bóng râm vậy. Sự may mắn do tình cờ mà đến không thể kéo dài bởi vì bạn sẽ có khuynh hướng ỷ lại và trông chờ vào may mắn tiếp theo mà không muốn làm gì hết.
- Tại sao nó lại là sự may mắn thật sự? Chúng khác nhau ở chỗ nào? Vì chàng đã làm tất cả những gì chàng cho là cần thiết nên điều không ngoan bây giờ chính là tìm xem có việc gì còn bị bỏ sót hay không. Ngươi không nhận ra hay sao? Merlin muốn gài bẫy tất cả các hiệp sĩ trong vương quốc.
Tìm một cây kim dưới bể xem chừng còn dễ hơn gấp ngàn lần. - Cách đây vài dặm có một vùng đất hoang chưa hề được sử dụng. Chàng chỉ có thể mang đủ đất để phủ lên một vài mét đất nhỏ.
Nhưng sau những lúc như vậy chàng luôn tự nhủ: mình đã làm những việc nên làm, điều này còn quan trọng hơn việc liệu chàng có may mắn chọn đúng chỗ hay không. Tất cả các cư dân của khu rừng Mê Hoặc đều nhận thấy và theo dõi sự hiện diện của hai kẻ xa lạ vừa mới xâm nhập vào đây. Cuối cùng thì mọi việc đã ăn khớp vào nhau.
Ta chắc là ông biết mà. Những chiếc lá bắt đầu xào xạc, đó là khi thần Gió cất giọng trả lời: Chàng đang làm những gì mình phải làm.