Ngồi bên trái tôi là một người khá điềm tĩnh, ít reo hò. Nhưng sự phá bỏ này chỉ là sự phá bỏ vô thức. Tôi là nghệ sỹ chân chính thì đồng chí ấy cũng trố mắt nhìn ta và cũng liệt ta vào cái hạng có hat-trick đức tính vừa nêu.
Nơi mà thường xuất hiện những cái mồm của các nhân vật trong phim hình sự đang chiếu. Cũng có thể là khuôn mặt cũ. Một pho tượng im lìm.
Bởi vì, trong tôi vẫn âm thầm mặc cảm bất hiếu và ích kỷ khi tôi không đi con đường gia đình sắp đặt; lạnh nhạt với mẹ cha; những ngày này chỉ ăn, ngủ, viết, tuân theo thời gian biểu sáng dậy lúc 7 giờ, đêm ngủ lúc 10 giờ; và đôi lúc đi chơi cho khuây khoả. Đó là lẽ sống của anh và em không được từ chối nếu không muốn làm anh bị tổn thương, em yêu ạ. Dù đôi khi như leo cột mỡ.
Đốt tờ nào tôi đọc lướt qua tờ ấy. Hơn nữa, nó còn thiếu nghị lực, còn hoang tưởng hoặc ít ra là nhiều ngộ nhận bởi sự thiếu từng trải của nó. Các cậu không cảm ơn, các cậu lại đấu tranh vì các cậu thích thế.
Chả biết đường nào mà lần. - Thế thì vẫn phải về để mẹ khỏi mong chứ. Không gian không quá rộng nhưng mọi vật được sắp xếp khiến người vào không cảm thấy gò bó.
Lại có kẻ ngồi nghiêng nghiêng đầu, tay chống cằm quan sát bà già. Tựa lưng vào hộp dầu cá là cái đồng hồ báo thức. Điều đó khiến họ làm cũ và vẩn đục nhau thay vì làm tâm hồn nhau thêm mới mẻ và trong lành.
Đó là giấc mơ của ta và ta chỉ chấp nhận giấc mơ ấy. Nhà văn vội vàng quệt nước mắt. Mình lại biết thêm một con đường đến đồn công an.
Chúng là những bước chân của suy nghĩ. - Thế thì vẫn phải về để mẹ khỏi mong chứ. Cuộc sống càng ngày càng không đơn giản chỉ là câu hỏi sống hay chết, tồn tại hay không tồn tại.
Một con lươn thì chính xác hơn. Cái kiểu luôn muốn giải quyết được sự việc trước khi nó xảy ra. Đã kém thì nên từ bỏ cái chức danh ấy.
Nếu muốn mang vào thì cho nước vào bịch nylông. Sống trong tục tĩu, người ta đâm quen, còn bắt chước theo để ai cũng như ai. Tôi biết các chú bực tôi, trước thái độ của tôi lúc ấy.