Jav.Net

Nàng y tá bú cu giúp bác sĩ giải tỏa căng thẳng công việc

  • #1
  • #2
  • #3
  • Mỗi tội viết đoạn nào lại thường quên ngay đoạn trước, hay bị lặp, trạng thái vẫn thay đổi liên tục. Một là ông tuyên bố từ giã nghiệp văn. Bà chị bảo tin vào năng lực của tôi và cần người có nhiều ý tưởng, sẽ làm việc a này, b này, c này… Tôi không còn đủ hồn nhiên để hãnh diện hay tự hào hay rơi nước mắt vì lại thêm một người hiếm hoi không đánh giá mình quá kém.

    Nhưng còn cái đèn rọi treo trên tường mẹ không biết công tắc ở đâu. Bây giờ tôi đang ở trong vườn thú. Khi đã hay thì chắc chắn nó sẽ cho ai đó và vì cái gì đó.

    Mà trong giai đoạn ấy, biết bao con người vô tội và đầy tài năng đã không còn cách nào khác phải làm những tấm ván lót đường. Nhưng lại lo sẽ chết yểu và lãng nhách khi mới vào quá nông. Bác mặc kệ cái nhìn của người đời, miễn là con cháu có thêm miếng cá, món quà…

    Tôi lẩn trốn mãi trong bốn bức tường để không phải đổ lệ trước những sự thật phũ phàng đầy rẫy trong đời. Ngay cả trong giấc mơ, ta cũng chỉ muốn ở bên nàng. Một khi đã hòa vào xu thế hờ hững của xã hội thì không tránh khỏi thói quen đưa sự thờ ơ và thiếu quan tâm lẫn nhau vào trong gia đình.

    Về nhà, bác bảo cháu: Cháu lành quá. Anh chẳng muốn xé tim mình cho bất cứ ai nếu người đó không có một trái tim nhân hậu như em. Mẹ mua vé khách sạn cho con đi tập lại nhé.

    Hoặc là họ sẽ thấy chẳng còn hy vọng gì ở bạn nữa (với những hiểu biết của bạn về hiểu biết của họ, bạn không tin họ có cảm giác đó nhưng cứ chuẩn bị sẵn tinh thần cho giả thuyết ấy đi). Nhưng nghịch một lát, nó lại nhảy lên cửa sổ chơi với cái rèm. Nhưng bàn tay trắng nõn nà trên tóc ông như dìm ông xuống.

    Đó là yêu cầu phải có can đảm thay đổi để phù hợp với tinh thần thời đại. Vả lại, đây không phải lần đầu bạn mơ kiểu đó nên bạn khá tin là mình sẽ kể được ít nhiều. Lũ mơ đôi lúc rất xảo quyệt và gây chia rẽ vì những thông tin đâu đâu mà chúng nhặt nhạnh về.

    Bởi thế, anh yêu từng tiếng nói của em. Người ta mang nó đi như một mẫu vật tượng trưng cho thảm họa chiến tranh. Trẻ con chui ra từ đâu nhỉ? Nách? Mồm? Không phải.

    Cái này tôi tin chắc đến 99% là không phải tôi. Và biết phụ nữ tân kỳ họ chỉ quý tôi vì tôi không làm hại họ nhưng họ cũng chẳng yêu tôi vì tôi không đem lại cho họ những niềm vui của sự tán tụng. Vậy nên đừng có gieo vào tôi những trách nhiệm, nghĩa vụ hay yêu cầu về sự phong phú làm gì.

    Tôi lại viết để tìm sự ủng hộ của dư luận. Tôi khóc vì tôi thông minh nhưng không phải thông minh kiệt xuất, không có trí nhớ phi thường. Họ có nghị lực, có sức chịu đựng, có những kinh nghiệm đớn đau mà thời gian và rèn luyện đã đem lại.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap