Và càng dễ hoà vào cái từng làm họ thấy khinh bỉ và bất lực. Điểm Văn trúng tủ nhưng cũng hơi bất ngờ. Tôi đang làm cái việc chép nhật ký hay ghi lịch sử của mình? Không cần biết.
Theo thói quen, bạn thi thoảng đoán xem họ sẽ phản ứng thế nào khi biết những việc bạn làm. Và dĩ nhiên, nó cần thuộc ít nhiều quyền sở hữu của họ. Không khí yên tĩnh và thoáng đãng tuyệt đối nếu không kể một đôi lần máy bay cất cánh và hạ cánh gần đó.
Vì điều đó sẽ khiến bạn buồn ngủ mà không ngủ được. Tôi có thể giết họ bằng nhiều cách. Nhưng bây giờ có mua cũng không ăn thua rồi.
Không phải tỏa ra từ tay nàng mà từ hồn nàng và ngay trong hồn ta. Khao khát được đụng chạm với giới khác không thường trực hoặc bị việc khác lấp đi. Lúc đó, họ sẽ thấy sự tù túng và bất lực.
Tôi có một người chị họ ngoại nữa, cũng trạc tuổi chúng tôi. Như thể kéo một con vích lên bờ. Bác vừa ở bệnh viện về, đã có người mua mười bộ ấm chén, mỗi bộ 35.
Để không hoảng loạn (như một con thú bị săn đuổi, nhốt vào lồng, chăm chút từng tí, cậy miệng tống thức ăn vào, muốn hót muốn gầm nhưng giờ này không phải giờ hót giờ gầm, là giờ học cho nên người) thì phải tham dự vào trò chơi này như một cuộc phiêu lưu nhỏ. Con người cần được ôm ấp, vuốt ve. Nhưng mình không thể không giận điên khi thấy nụ cười mỉa làm trào ra cả cái tưởng tượng không nên biểu lộ ấy.
Màu mận đương độ chín. Nhưng tiếng gọi của họ át tiếng trả lời của nó. Sở dĩ đặt tên các sêri truyện này là các NGOÁY MŨI vì khi bắt đầu viết tôi đang ngoáy mũi.
Họ đôi lúc khuyến khích bạn đi chơi cho khuây khoả. Theo cách mà bạn lựa chọn. Nhưng mệt mỏi thì sao.
Trong mỗi tiếng nói của em đều có hình bóng của anh và anh thấy mình đã có đủ. Hơi buồn chán là cứ phải đến lúc khó khăn, cứ phải đến lúc nguy nan, cứ phải đến lúc nước đến chân… Nhưng bạn không ngại viết ra những lời ấy.
Bởi nó đem lại một bản lĩnh sơ sơ trước khi bạn bị vứt ra giữa dòng hoang mang. Mãi rồi bạn mới nghĩ ra phải bịt tai lại và quả nhiên là nó dứt. Trong khi đời đời thay đổi từng giây từng giờ.