Nhưng sau nhiều lần phân vân, khổ sở trước những sợi dây hiếu thuận, những miếng đòn tâm lí, lần này tôi cho mình thản. Những người sẽ bảo vệ, giúp đỡ anh cũng như anh bảo vệ, giúp đỡ họ. Mà lừa kheo khéo vào để còn cố mà tin.
Chả nên tham lam làm một tiểu thuyết làm gì, vừa mệt vừa không thích nhiều hơn là thích. Việt Nam vô địch! Việt nam vô địch! Họ gào lên. Người bố không nhớ nhiều về việc vợ nói chuyện điện thoại ở tầng dưới, đứng ở tầng trên nhấc máy nghe trước mặt con.
Tôi tìm thấy nàng khi lần đầu tiên vào lớp, ngồi vào chỗ cô giáo chỉ. Như một chương trình diệt virus được cài đặt vận hành theo định kỳ. Nhưng nếu quả như thế, hoá ra bạn lại là kẻ tra tấn kinh dị hơn với những màng nhĩ của nhiều người nằm ngủ giữa thành phố này.
Muối thì về biển còn nước thì lên mây. Những tâm hồn còn cầm cự được cứ phải là những chiến sỹ bạch cầu thiếu khẩu trang xông vào đám thối rữa mà không được nghỉ ngơi. Và cả sự hoang mang rằng mình ngộ nhận.
Tất nhiên là mệt mỏi. Càng ngày mi càng thấy kẻ không có quyền lực, tiền bạc, danh tiếng bị xử tệ, nhục nhã và gò bó thế nào rồi còn gì. Nhưng dần trải qua những thái độ của họ tôi biết họ là những nguời tự làm chủ cuộc đời mình và họ vẫn thấy sống còn đầy ý nghĩa.
Xin lỗi những ký ức còn bị giam trong não. Chẳng nhẽ mình đấm cho đồng chí ấy một phát. Còn khoảng tháng nữa mới mua được quyển tạp chí hội họa tháng trước.
Viết tí tẹo lại lên xe trôi đi. Để họ giảm bớt sự coi thường và lợi dụng vô thức, như một thứ phản xạ theo chuẩn mực vốn có với bất kỳ một thằng bé hai mốt tuổi lười học, sống lơ ngơ và luôn có thời gian rảnh nào. Và biết đâu, đồng chí ấy sẽ tâm sự với mình nỗi buồn khi ngày ngày phải còng tay những đứa trẻ già chát và hận đời mới chỉ bằng tuổi đứa con thứ hai của mình.
Nói hay hoặc đúng không mà thôi. Những năm ròng trên lớp học và giảng đường, bạn thường phải dỗ dành các ý nghĩ rồi đâu sẽ vào đó, sẽ được đẻ hết thôi, chịu khó đợi tớ. Bảo: Chị xem, có thế mà không viết được thì còn thi thố gì.
Tôi muốn thi xong được để yên. Mẹ tiếp tục lay bạn dậy, bạn cứ rúc vào chăn. Hãy cứ mâu thuẫn với nhau.
Cậu biết buồn khi cha mẹ ốm đau. Thật ra, khi đã muốn sống cho ra sống thì ai cũng phải bon chen. Nhưng chỉ cần để ý hoặc trong thâm tâm họ cũng biết, họ nhận ra rất dễ dàng họ đang dần bất lực trong việc hiểu con cái và làm chúng hiểu mình.