Bác gái nằm giường đối diện cũng dậy. Nhưng những lúc mở tủ ra, đọc lại những bài thơ đã và chưa gửi, những lúc đặt bút viết trôi chảy, bạn lại tin mình, tin vào những gì đọng trong tiềm thức của mình. Tôi sẽ kiếm tiền, nhiều tiền.
Hắn viết bằng chính tay hắn, một thứ than chì thì phải. Có thể chúng tiếp tục sống hoặc vất vả hơn hoặc khoái cảm hơn hoặc là không thích nghi, chúng chết. Còn muốn độc lập thì phải thông minh, rất thông minh để sinh tồn trong muôn cạm bẫy tâm lí mà người đi trước cố tình hoặc vô tình tạo ra.
Tự nhiên trong não mình văng vẳng điệu nhạc: Người nghệ sỹ lang thang hoài trên phố-Bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đường Với những dữ kiện trước đó (mà bây giờ bạn quên rồi), bạn cảm thấy cái sứ mệnh mơ hồ lại đè nặng lên tim. Tại tối qua con đi mua bánh khoai (tối qua thấy ngột ngạt, thế là kiếm cớ ra đường đi mua bánh khoai mà lang thang).
Đầu tiên là một cuốn sách tiếng Anh dày vài trăm trang. Trước khi kể tiếp chuyện hôm qua thì tôi đốt. Tội gì không lấy luôn mình làm nhân vật cho những trạng thái không dễ kiếm này.
Cái chỉ huy được họ chỉ là quyền lực cao hơn. Khi đã chơi thì nhập vào từng tế bào, từng phi tế bào, cực kỳ lôgic mà cũng phản lôgic và cả những cái giữa hoặc không thuộc về những thứ đó. Không phải sáng nào cũng nghĩ ra cái để viết hoặc muốn viết hoặc không muốn cũng viết như sáng nay.
Có lần bạn bóp cổ nó nôn đầy nhà. Không khác mấy những bậc con không nhớ nổi rồi đây mình sẽ phải làm cha làm mẹ. Tôi từng tự hỏi sao công bố cả năm trời mà chúng không đem lại cho tôi một xu nhuận bút, một sự khuyến khích từ những người có chức năng hay một lời mời cộng tác.
Họ bảo cắn là anh không thể không cắn dù có thể anh kinh tởm hành động đó. Phần còn lại của cái đèn là tính từ hông xuống có thể gọi là chân. Tôi biết là tôi rất khỏe.
Và bạn liên tưởng tới Zidane. Mà sao không thấy khuôn mặt, giọng nói, xúc cảm nào mới. Ăn sáng xong ở nhà bác, thay vì đến trường, tôi đảo qua nhà.
Ông anh cũng xịt xịt xịt lên đầu. Đành tự an ủi, mị dân, khiêu khích mình thế trong những lúc phải vượt qua sự bất tài của mình. Để bạn có thể dần vẫy vùng trong xoáy hoang mang, lung lay theo nhịp lung lay của nó.
Chỉ là trò chuyện nhẹ nhàng trước khi đi ngủ thôi. Như tôi bắt một con Dã Tràng ở bờ biển Việt Nam thả sang một bờ biển khác ở Châu Phi. Như thế sẽ khổ nhưng sẽ giữ được tử tế.