Tôi biết điều đó nên chưa bao giờ tôi khinh ghét họ. Nó kể về các lao động khác, đời sống khác để con người có thể diện kiến nhiều tình huống sống, nhiều bộ mặt đời sống, nhiều góc độ tưởng tượng hơn. Bác nói chuyện với cháu.
Chúng tôi vào thang máy và đi lên. Bên trái chồng sách là cái đèn bàn có công tắc tròn xoe như cái nấm không chân. Vẫn đang chỉ là kinh doanh chộp giật.
Dưới nhà, cháu giúp việc đang nấu ăn sáng. Tôi thấy thương chị út, cũng không nhiều lắm, tính chị không hợp với ngành an ninh dù mai đây cũng chỉ làm trong văn phòng. Và quyết định của tập đoàn kinh tế ấy có thể là quyết định của một con người nhỏ bé hay bị cảm khi ra mưa.
Bác hãy nói ừ với những người ít tuổi hơn, không phải lựa lời mà nói trước những kẻ chỉ đáng nhổ vào mặt để mở đường cho con cháu. Hẳn rồi, họ phải có cách của họ chứ. Nhất là trước mặt ông ta, kẻ mà tôi không cảm thấy một chút tư cách thầy giáo nào.
Ngồi bên trái tôi là một người khá điềm tĩnh, ít reo hò. Nếu bạn chấp nhận sống theo cách của họ. Bạn không nghĩ sự suy kiệt này chủ yếu do chạy nhảy quá sức mang đến.
Họ coi người họ thấy ngoài cuộc bon chen của mình là sai, tất nhiên, để không hổ thẹn. Bác gái hỏi: Đau à con? Hơi thôi ạ. Nhưng bác sẽ không để cháu bỏ học đâu.
Làm một bài thơ dở để được khen. Lúc đó, tự nhiên bạn gầm lên: THÔI!!! Chỉ một tiếng và bạn tỉnh dậy. Đối diện với bà già và cái thùng rác là những bồn hoa cỏ tươi tắn, nõn nà.
An ủi nhau một chút: Thua thế này công an, cảnh sát đỡ khổ. Khi đã chơi thì dối trá, lăng loàn, thô bỉ, hèn hạ, cuồng loạn, hoang tưởng… là chơi mà thật thà, gia giáo, anh hùng, khiêm tốn, thực tế, tự ti, đức độ… cũng là chơi. Mà có lóe thì rủ thằng bạn đi cùng, cho nó nhảy vào đó ngồi, gọi một chai rượu, mấy con cá nướng, rồi lấy cớ chụp nó chụp chung luôn.
Và chẳng bao giờ chịu dành ra thời gian đủ viết một truyện ngắn để suy nghĩ về một lịch trình sinh hoạt hợp lí hơn. Đặc biệt là những đêm phải nằm, không biết làm gì với sự đau. cả đời tôi phải đóng vai không phải thiên tài đóng vai thiên tài.
Như thế vẫn chưa đủ cho một con người. Liên miên liên miên đục vào óc. Anh ta thả miếng ni lông trắng đục ấy xuống dưới chân.