Nó đã chơi khúc côn cầu du đấu ở các giải trẻ. Những người sinh vào nửa sau của năm đã bị tước mất cơ hội, bị bỏ qua hay bị đẩy ra khỏi môn thể thao. Ông dựng quầy hàng ngay trên lề đường với hai thùng cá, dạo qua dạo lại giữa hai thùng và rao bằng tiếng Đức:
Họ phải làm thế nào khi tới hạn phải trả học phí kỳ hai cho mẹ tôi? Nhưng nói đi cũng phải nói lại, họ không thể cho một đứa đi học còn đứa kia lại không. Chỉ là cậu bé học nhiều hơn cô bé: cậu bé trải qua vài tháng trời học hành liên tục suốt mùa hè trong khi cô bé chỉ xem tivi và vui chơi ngoài trời. Nhưng tại sao, tôi không hiểu.
Mỹ là một nền văn hóa có khoảng cách quyền lực thấp truyền thống. Vui chơi với các em này không phải là tập bóng đá hai lần một tuần. Sau đó, Cơ trưởng, tôi không thoải mái với.
Ông lớn lên trong một căn hộ tầng trệt một phòng ngủ ở khu Bronx. Thật khó để đọc bản nghiên cứu của Fischer và Orasanu mà không cảm thấy một chút báo động, bởi một lời bóng gió là cách đề nghị khó nhất để giải mã mà lại dễ nhất để từ chối. Họ cũng bán đồ cho ông.
Trong lần tiếp đất bất thành, Hệ thống Cảnh báo Mặt đất của máy bay đã thông báo không dưới mười lăm lần cho cơ trưởng rằng ông ta đã hạ máy bay xuống quá thấp. 000 giờ như vậy tương đương với trên 8 năm, và thông thường là 10 năm rèn luyện. Bà ngoại tôi thì có.
Chúng không được thông minh như thế. Họ được hưởng đời sống làm việc dễ dàng hơn ở trong nhà. Tại những quốc gia có chỉ số khoảng cách quyền lực thấp, Hofstede viết trong chuyên luận kinh điển Culture's Consequences (Tạm dịch: Những hệ quả của văn hóa):
Nhưng lối giao tiếp kiểu khoảng cách quyền lực cao chỉ có tác dụng khi người nghe đủ khả năng dành sự chú ý kĩ càng, và nó chỉ có tác dụng khi cả hai bên trong cuộc đối thoại dư dả thời gian hòng bóc tách được các ý tứ của nhau. Những trải nghiệm của Langan ở Đại học Reed và Montana đóng vai trò bước ngoặt trong cuộc đời anh. Như vậy, đến những năm 2015-2020, các bài báo khoa học của Việt Nam may ra mới lần lượt được xuất hiện trên trường quốc tế.
Khi Langan kể tôi nghe câu chuyện cuộc đời anh, tôi không thể tránh khỏi việc nghĩ về cuộc đời của Robert Oppenheimer , nhà vật lý trứ danh đi đầu trong nỗ lực của nước Mỹ nhằm phát triển bom hạt nhân thời kì Thế chiến thứ hai. Chris làm toán suốt một tiếng đồng hồ, cậu em trai tên Mark nói về thói quen mùa hè của Langan hồi trung học. Và đây chỉ mới là những mối hận thù được biết tới nhiều.
Chúng ta sẽ không có bất cứ phiên tòa nào ở đây hết, bà con ạ. Ở đây chúng ta lại có thêm kiểu di sản khác nữa, một kiểu mà cuối cùng lại phù hợp hoàn hảo với những nhiệm vụ của thế kỷ XXI. Hamburg vào những tháng ngày ấy không hề có các câu lạc bộ rock-and-roll.
Thế thì tôi cần cái gì nhỉ? 100? Mỗi lần anh gấp đôi con số lên, anh lại đi thêm được nửa đường gần tới trục y. Chris làm toán suốt một tiếng đồng hồ, cậu em trai tên Mark nói về thói quen mùa hè của Langan hồi trung học. Vào buổi tối được hẹn, Robert xuất hiện tại câu lạc bộ với cha mẹ mình, những người tự hào giới thiệu con trai mình là J.