Và nếu không vừa ý việc gì thì hãy nói ngay, chớ thiên vị bất kỳ ai, đó là một đức tính cần phải có nếu muốn tất cả mọi người đều nể trọng bạn. Thế là chúng bò ra cười sặc sụa, cười đến chảy cả nước mắt. Lần nào tôi cũng hát theo phong cách ballad trữ tình.
Một phong cách pha trộn và xoay theo tất cả những cung bậc tình cảm. Nếu nói chuyện hài hước, có nghĩa là bạn đang giúp tất cả mọi người đều cảm thấy thoải mái. Rồi từ tốn rút lui cũng không khiếm nhã.
Cậu lên chương trình được không Jim? Không sao, vẫn chạy tốt! À, tôi nghĩ rằng ngành bóng chày đã có nhiều tiến triển trong khía cạnh trợ giúp các cầu thủ… Hiện nay tôi chưa phải đến tuổi về vườn để lãnh lương hưu. Thường thì ở những buổi tiệc lớn nhỏ, chúng ta sẽ gặp chí ít một hoặc vài người quen biết trước, như anh hàng xóm, cô đồng nghiệp… Điều này sẽ giúp bạn dễ dàng khơi mào một câu chuyện.
Vậy thì từ hy vọng là có cần thiết hay không? Hơn nữa, người ta sẽ hiểu câu nói của bạn theo một ý khác. Truman nói thứ tiếng Anh thẳng thắn và dễ hiểu. Phòng chật thì bảo khách ngồi gần, nhà rộng thì mời khách ngồi thưa ra.
Quan điểm của tôi hoàn toàn ngược lại! Chúng ta đang nói nhiều hơn bao giờ hết, và bằng nhiều cách thức hơn bao giờ hết. Nơi nào có con người thì nơi đó có đối thoại. Khi một đề tài được khuyến khích cho tất cả mọi người cùng thảo luận thì đã đến lúc cần thiết để bạn nói.
Chúng tuần tự đi vào đầu bạn rồi chinh phục bạn tự lúc nào không biết. Mọi việc diễn ra quá nhanh đến nỗi chúng tôi không có cơ hội để đính chính. Việc tương tự xảy ra khi Ross Perot quá bộ đến chương trình của tôi vào ngày 20/02/1992.
Còn Dick Cavett lại là một phát ngôn viên giỏi khác. Nhưng thầy Cohen không cười. Khi trình bày một dự án, khi phác thảo một chiến lược… càng hăng hái bao nhiêu thì năng lực của bạn càng được đánh giá cao bấy nhiêu.
Đó cũng là lời khuyên cuối cùng tôi dành cho bạn. Và không quên nhắc Benny một lần nữa: Nhớ nghe chưa Đừng cười. Sau đó là âm thanh có vừa đủ nghe hay chưa… Giữ micro cách miệng một khoảng nhất định và nói một cách tự nhiên thoải mái.
Những nhà lãnh đạo, những nhân vật quyền lực trên thương trường hay trong lĩnh vực giải trí… thường có một điểm chung là không thích nghiêm trọng hóa vấn đề, dù nó có rắc rối hay không. Chúng tôi đang ở xưởng in để in thiệp mời cho buổi họp mặt. Thực tế minh chứng rõ ràng điều này.
Cơn bão tuyết không phải do chúng tôi gây ra. Và cái gì diễn ra tiếp theo thì chắc các bạn cũng đoán được. Stevenson là một khách mời rất đặc biệt với sự thông minh sâu sắc và khéo léo giao tiếp.