Sea Games này nhà tôi cũng định đi xem với nhau. Đó gọi là biết chơi. Và cô bạn ấy phá lên cười.
Bác nói thế cháu có ý kiến gì không? Tôi cứ cúi đầu. Và họ luôn trữ sẵn những nụ cười mỉa mai hoặc lời trêu chọc như dao đâm. Nếu không thất bại, nhiều người đã không phải cầu viện (nhiều hơn mức lành mạnh) đến thần thánh, khói hương.
Viết những điều này ra còn nghĩa lí gì khi không thay đổi được cục diện? Vấn đề là cục diện còn có thể thay đổi được. Dù trong bạn, trong họ, đều có những bế tắc ít khi nói ra. Nên cháu mới dám cãi như thế.
Người ta, người ta lấy đấy chứ. Đôi lúc khinh bỉ họ vì ánh nhìn khinh bỉ. Mà cũng có thể các nhân vật ngoài đời diễn vở kịch đời quá dở.
Mà nô lệ thì khó mà không giống chủ. Nhưng không được đâu, khi mẹ vẫn thuộc về phe họ. Không thiếu những học viên của trường an ninh gần đó dù đã đến giờ cấm túc.
Mặc dù cả cái trạng thái đào sâu vào bản chất, luôn luôn tìm tòi, âm ỉ khao khát nói ra cũng cũ; nhưng khi tự thân nó tìm ra được những bản chất có vẻ bản chất nào đó thì nó mới. Biết chỉ để biết mà thôi. Lũ sư tử trông thật già nua và hốc hác.
Thằng em ngồi bên phải tôi. Gã thực vật gai góc viết lên cửa sổ một hàng chữ gần giống nét chữ của bạn. Nghĩ: Thế chắc là mình đoán cũng đúng.
Có thể họ ngấm ngầm bắt tay nhau để xoay thế giới theo quỹ đạo họ muốn. Với rủi ro đó, ở lại, chung sống và ráng chịu đựng sự cố chấp và định kiến của nhau cũng là một lựa chọn không tồi. Ví dụ anh ta sẽ tự bảo mình điên khi đứng giữa đường hét Đờ mẹ bọn tham nhũng lúc thấy một gã như vầy đi qua.
Nhưng sẽ có nhiều trách móc đấy, nếu quả thực bác vào viện là do bạn. Lần sau rút kinh nghiệm nhé. Tạo nên một thế giới có nền giáo dục như vậy khởi nguồn từ những tiền siêu nhân bị thế giới hỗn tạp còn đầy dã man này tròng thòng lọng vào cổ.
Mình sẽ trả lời: Cảm ơn lời khen của đồng chí. Chẳng là đang thu thập tư liệu cho câu chuyện này. Và vì thế, nó mạnh hơn.