Tất nhiên, sau khi ông cụ chết, ông có thể tái xuất giang hồ nếu muốn. Anh biết không? Em mong anh hơn cả những lúc chúng mình mới yêu nhau. Chẳng ý thức gì cả, chẳng nghe lời ai cả.
Nhưng ở đây các bác sẽ giúp cháu trở lại nhịp sinh hoạt bình thường mà tự cháu phá vỡ. Và hơn hết, hiểu biết lẫn nhau và cùng tiến đến một đường lối giáo dục đúng đắn. Hai chị em cùng phấn đấu.
(Tôi còn nhớ, hồi ấy, hôm sau, đến lớp, giờ sinh hoạt đầu tuần, cô giáo chủ nhiệm hỏi tôi trước lớp: Hôm qua em đi đâu để mẹ phải tìm? Em đi chơi điện tử ạ. Chúng tôi làm theo luật. Thế đã là tốt lắm rồi.
Rốt cuộc, ta vẽ để làm gì. Không to tiếng, không hút thuốc, không nghiện ngập, không đàn bà, không ăn cắp vặt. Bạn thử phân tích kỹ hơn sự lạc lõng của mình trong thế giới này.
Để phân biệt nó với sự chăm chỉ hay vô thức thuần túy loanh quanh những lối mòn. Họ không cậy mình lớn để khua muôn mái chèo đánh đắm các con thuyền vô tội khác chỉ để to phình ra và lạc lõng trong mênh mông. (Và sau này, có lẽ còn bị nó ám ảnh vào một trong những bài thơ đầu tiền về một đứa trẻ khác).
Ở đây chắc có một vài sự đánh tráo khái niệm hoặc phi lôgic do hiểu biết ít. Nên ta đành phải làm một thằng đàn ông với giọng ồm. Điều đó, từ chính những người thân thiết nhất, tạo trong ta cảm giác hụt hẫng, đánh mất nhiều niềm tin vào trí tuệ cũng tấm lòng quan tâm thực sự đến nhau để đạt đến sự thấu hiểu của loài người.
Cháu hôm nay đi không xin phép là cháu sai. Và an ủi mình viết với chút niềm tin năng lực vẫn còn. Không làm ác theo cách này thì cũng làm ác theo cách khác mà thôi.
Anh đừng uống nhiều cà phê nữa, hại lắm. Sao hôm nào cũng đi qua đây mà chẳng thấy đồng chí nào mang máy ra đây mà chụp. Nhưng không phải sở thích.
- Thế thì vẫn phải về để mẹ khỏi mong chứ. Và những người ở đáy của sự mông muội thì vẫn còn nhan nhản ngay ở những nơi có thể (thiên vị mà) coi là văn minh nhất (của đất nước thiếu văn minh này). Với họ, thức trắng đêm viết, đọc rồi ngủ li bì đến 3 giờ chiều không phải là triệu chứng của cô độc, bệnh tật mà là sống vô tổ chức, thiếu nghị lực.
An ủi nhau một chút: Thua thế này công an, cảnh sát đỡ khổ. Mục đích viết sâu thẳm ban đầu của tôi dường không phải tìm đến nghệ thuật mà để giải quyết hai câu hỏi. Bất hạnh thay, sự phong phú thuộc về muôn loài nhưng không nhiều cá nhân nạp nổi nó vào người.