Có thể thanh minh rằng mình không chạy thì kẻ khác cũng chạy? Không đúng. Thật ra, trong nó luôn có một sự cạnh tranh ngầm với tôi. Và chà đạp lên sự chân thật cũng như khao khát chính đáng của mình.
Những lúc đó, nếu ở nhà mình, bạn thường nhỏm dậy kiếm cái gì đó đọc hoặc viết cho đến rã rời. Còn lười và nhát, thì chịu. Nhưng lí trí dạy tim tôi phải muốn.
Nếu không chứng tỏ được bản lĩnh, bạn sẽ rơi xuống vực. Và vì thế, chúng sẽ dễ ngộ nhận trách nhiệm người với người cũng chỉ là một trò chơi, một sự ảo như bao cái ảo mà chúng tiếp xúc. Đôi lúc tôi cũng rờn rợn mấy thứ dự cảm vu vơ của mình.
Từ đó, những lối mòn suy nghĩ và hành động dần hình thành. Và như thế, sự chân thành, cởi mở, bao dung và tôn trọng sẽ nhạt dần rồi tác động, lây nhiễm trực tiếp lên con cái họ. Bạn thấy mình chạy đua chỉ thua mỗi con chó bécgiê nhà mình.
Hình như mắt tôi rơm rớm. Vì chuyện cái giấc mơ vớ vẩn mà mình lại làm đồng chí ấy mất vui. Có thể cháu học đêm qua.
Để có những sự phân biệt rõ ràng hơn giữa nghệ thuật và đời sống. Đó là một số dòng suy tưởng cách đây vài năm của tôi. Đó là lúc bạn bắt đầu trách mình thật yếu ớt, kém cỏi, không chịu nổi mấy âm thanh mà vô số con người va chạm hàng ngày.
Nếu quên, anh sẽ không bao giờ thèm viết cho họ nữa… Còn sau khoái cảm của hạnh phúc là nhẹ nhõm. Sau nhiều năm, chúng như cộng hưởng để trở nên to lớn, gớm ghiếc hơn mức bình thường và khiêu khích giới hạn chịu đựng của bạn.
Có một thằng bạn đùa cô ấy: Ấy khôn đến quắt cả người lại. Lúc tôi khóc, mẹ khóc. Còn anh không chống cự thì họ sẽ để anh sống như một con chó ngao nho nhỏ trong vô số con chó ngao của họ.
Bao giờ cũng phải có vật thí mạng, làm đuốc sống châm lửa cho cuộc đấu tranh cho quyền sống, quyền làm người. - Tôi biết ông sợ làm tổn thương đến vợ ông. Rồi tí lại reo ầm lên Việt Nam vô địch với mỗi pha bóng tấn công.
Và khi kẻ thua bay đến miền đất hứa, rũ bỏ mọi tranh đua chốn hồng trần thì kẻ thắng mỉm cười bấm nút cho máy bay nổ tung. Ai dẫn đi đâu thì tôi đi… Chúng sẽ cắt đứt giấc ngủ của bạn.