Thất vọng vì không có một người để khâm phục vì sự chín chắn, nhân hậu và thông thái của tuổi tác. Bởi vì, nếu họ ác thì mục đích tối thượng của họ sẽ là bá chủ thế giới. Mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé.
Còn anh thì vẫn phải sống. Bởi vì, với những con người thành thật và tử tế ở một mức độ lớn hơn giả dối, anh sẽ thấy điều kỳ lạ. Đến lượt máy treo ngược người.
Ông ta nói chuyện cũng khá hiện đại nhưng cái khoản tụt quần này mà vẫn tỉnh bơ thì cũng khá bất ngờ. Hoặc là chúng sẽ trở nên gian dối. (Còn với đàn ông thì không thích rồi).
Nhưng khi cả gan đơn độc chống lại xu thế đó thì cũng khó tìm thấy hơi ấm và sự thoải mái trong gia đình. Và cô bạn ấy phá lên cười. Cuối cùng trả lời Vâng là hợp nhất.
Hôm nay, tôi lại đánh mất cảm giác bồi hồi bỡ ngỡ tuổi thơ. Biết là cái ấn tượng ấy chẳng hay ho gì. Phải có mối quan hệ.
Bác gọi điện giục xuống rồi đấy. Bố mẹ con cũng buồn. Hoặc… Nói chung vậy thôi.
Cái đó chính là những phương pháp để rèn luyện tính thích nghi và vượt qua những hạn chế. Rồi lại ngồi trên ghế đá viết tiếp. Còn tự thân kiểm chứng thì không phải ai cũng nghĩ nhiều và hiểu nhiều về mình.
Họ quên rằng cần có thương gia, cần có nông dân, cần có người bán hàng rong… và cần có cả nhà thơ. - Có gì mạo phạm xin ngài tha lỗi. Tôi vừa tắm xong, đội một chiếc mũ lưỡi trai, xuống ngồi bàn uống nước.
Thế thì nên trở thành một chú chó ngao nữa của tôi. Xin lỗi nhé, buồn ơi. Bạn không nghĩ sự suy kiệt này chủ yếu do chạy nhảy quá sức mang đến.
Anh họ tôi cũng làm cảnh sát, thi thoảng đến phường anh ấy chơi tôi có đọc thấy những điều Bác Hồ dạy lực lượng công an, cảnh sát nhân dân: …Đối với dân phải lễ phép hòa nhã… Trong công việc phải cần kiệm liêm chính… Vậy mà, ngay trước mắt tôi thôi, có một ông vừa bị giam xe, một chú gọi lên gác giải quyết, lúc sau, có chú xuống mở khóa cho ông ta về… Rồi tiến hành những hành động tàn ác trong sự thờ ơ và hỗn loạn đã được phát tán, truyền nhiễm, lây lan. Nếu hắn là người tài.