Về sau, đi đá bóng, tôi gọi nó chỉ một câu, nó tự động dậy ngay. Bạn lại cười một mình. Hình như chưa bao giờ bạn nói mê.
Chúng tôi vào thang máy và đi lên. Nhưng đến cả bà già làm đĩ để nuôi người khác cũng không phải sản phẩm của trí tưởng tượng. Trực giác giúp tôi luôn biết phải làm gì, chỉ không ai biết điều đó mà thôi.
Lại đánh một canh bạc nữa. Hoá ra là chị út phải vào viện mổ ruột thừa. Cứ giờ nào là đổ từng ấy tiếng chuông.
Đòi hỏi một sự hy sinh và đùm bọc lẫn nhau ngay lập tức trong cả một cộng đồng con người lây nhiễm sự vị kỷ, sức ì và thiếu niềm tin mãn tính là một điều viển vông. Nhưng với những gì tôi đã viết và tôi đã công bố, tôi sẽ không quá bận tâm về chuyện đó. Người ta chẳng ngược đãi ông nhưng cũng chẳng tôn vinh ông.
Tôi định kiến và chủ quan quá chăng? Thù dai quá chăng? Sau khi cô ta không duyệt cái đơn xin nhập lớp sau thời gian bảo lưu của mình. Là oang oang toàn thứ mình không biết. Thấy mình như một kẻ ngu si, trơ trọi, chẳng biết làm gì.
Năm ngoái, đi chụp phim ở phòng khám tư, có anh bác sỹ xem xong bảo cái xương chốt sau gáy (nguyên văn là xương sàng sau, thử dịch tiếng Việt ra tiếng Việt lần nữa cho dễ hiểu) dày quá khiến não nở ra mà hộp sọ không nở ra được. Tôi đang thấy cái trò cứ đi một tí lại dừng, lại viết, lại đi… như một con chó thi thoảng lại ghếch chân vào cột điện, lùm cây làm vài ba giọt. Có thể bác sẽ không biết cho tới khi đọc những dòng này.
Nhưng nếu mình làm thế, mình cũng chẳng còn là mình. Bác và chị út, mỗi người một tô mỳ. Nhưng nếu công việc ấy liên quan đến tiền bạc thì tôi xin bao ngài cả ngày hôm nay.
Trong công viên thì toàn ma cô. Hoặc không đủ bản lĩnh cũng như hiểu biết để tiếp xúc với vô số loại người giống mà rất khác. Đúng là xã hội này có những cái ai cũng giống ai nhưng đầy cái chả ai giống ai cả.
Ăn cơm trưa, lúc ngồi mâm phòng này, lúc ngồi mâm phòng kia ở nhà ăn. Bạn có thể tìm hiểu và tư vấn cho bác nên bán hàng gì, giúp gia đình tìm một tráng thái cân bằng. Chính vì tôi chưa có kinh nghiệm về phản ứng của người Việt trước đùa và thật nên gặp phải những điều không theo dự kiến khi đưa cuốn sách của mình cho những người thân đọc.
Mưa bắt đầu rơi rầm rầm, gió gào rú. Lần sau rút kinh nghiệm nhé. Dù mọi người đang đợi cơm ở nhà.