Tớ tin tưởng cô ấy sẽ làm được. Sẵn dịp, anh còn chơi cầu lông với cô con gái mười tuổi của mình. Suốt những năm trung học, lúc nào Jones và James cũng chơi với nhau, cùng chọn những môn học giống như nhau, thậm chí cùng chơi các môn thể thao giống nhau.
Đã đến lúc cần tìm đến Jones. Và khi công việc không được như ý thì chính James là người phải chịu trách nhiệm sửa chữa những sai lầm ấy. Sẵn dịp, anh còn chơi cầu lông với cô con gái mười tuổi của mình.
Mặt khác, anh cũng nhận thấy khối lượng công việc đã giảm bớt. Khi tổng kết, tớ thường trao đổi và chia sẻ suy nghĩ, cảm tưởng cũng như quan điểm của mình với các nhân viên về ba vấn đề đó. James đứng dậy, bước đến bên bức tường và sửa lại khung ảnh chiếc cầu
- Tớ không muốn lặp lại tình huống lần trước, vì thế tớ chọn cách nói khác. Tớ rất ghét những thứ đó. Tớ tin tưởng cô ấy sẽ làm được.
Anh xác định rõ những yêu cầu của mình. Phải chi lúc đó tôi nói rõ hơn thì có lẽ cậu đã đến gặp tôi trước khi có những quyết định sai lầm đó. - Lâu rồi tớ mới lại thấy cậu vui như thế, James ạ.
Mặt khác, anh cũng nhận thấy khối lượng công việc đã giảm bớt. Tớ hiểu ý cậu chứ, nhưng tớ nghĩ, đôi lúc ta nên khởi đầu từ những bước nhỏ trước khi tiếp tục những bước lớn hơn. - Thưa ông, thật lòng tôi không hiểu ý ông muốn nói gì? Vì sao ông lại bảo ông mới là người đã gây ra mọi chuyện.
Việc tổng kết đó có tác dụng mang lại niềm vui cho mọi người và đặc biệt hữu ích khi cậu cần đánh giá năng lực làm việc của bất kỳ người nào. Từ hôm đó và cho đến suốt cả tuần ấy, tối nào James cũng rời văn phòng sớm hơn thường lệ một tiếng đồng hồ. - Trở lại chuyện của tớ, hẳn tớ đã thiếu sót điều gì đó khi giao việc cho Jessica.
Anh thật sự cảm thấy nhẹ nhàng và vô cùng thảnh thơi. Tớ giao cho cô ấy vì tin rằng cô ấy có thể làm được. Jones luôn đến công ty sau khi đã dùng xong bữa sáng và lúc nào cũng về nhà đúng giờ để quây quần cùng gia đình bên bữa tối trong căn nhà ấm cúng của mình.
Jones bước tới chiếc tủ lạnh nhỏ nơi góc phòng và mang ra cho James một chai La Vie ướp lạnh: Nhìn lại, James thấy ngày làm việc của mình giờ trở nên ngắn hơn, và anh thích được quay trở lại văn phòng vào mỗi sáng. Áp dụng mức độ này khi bạn cần thu thập thêm thông tin trước khi tiến hành ra quyết định.
Nghe thấy thế tớ cũng cảm thấy an tâm. "Ông vui lòng nói cụ thể cho tôi biết tôi đã làm gì để ông phải thất vọng!". Thế nhưng làm thế nào có thể xác định phạm vi thẩm quyền cho các nhân viên của mình? Phải chăng cũng có nhiều mức độ, phạm vi thẩm quyền khác nhau? Anh nghĩ đến Josh và Jennifer, và về những công việc mà anh sẽ giao cho các nhân viên của mình.