Bạn chẳng biết phải làm gì nữa. Và xu thế thời đại sẽ đẩy họ đi tiếp theo những dòng chảy khách quan của lịch sử. Nhưng càng ngày càng không thấy thú vị với chúng.
Bằng cách hy sinh cho nó và để nó tự nhận ra điều ấy. Định tung lên mạng hai cái ảnh chụp hoa sữa lúc đầu mùa nhưng máy scan hỏng. Mong ông chỉ nói những điều cần nói.
Nếu họ không hiểu nổi những điều mà bạn cố giảm thiểu sức ẩn dụ, sự chua cay để dễ hiểu, dễ cảm (kể cả bằng những bộ óc, quan niệm dần bị đồng hóa); dễ chẳng bao giờ họ tiếp nhận được những sự hoang mang làm náo động tâm thức trong các tác phẩm khác và của người khác. Bây giờ ít thấy người ngủ dưới mái hiên. Thi thoảng tham gia mấy câu kiểu mấy nhà chiến lược.
Để lỡ bác bạn có ập vào thì bạn vẫn thản nhiên viết rồi che tay hoặc từ từ gấp lại, rồi mở cuốn vở khác ra trước khi bác đọc được nội dung. Có điều, người người làm kinh tế, nhà nhà làm kinh tế. Tôi là nghệ sỹ Amatơ thì cũng bị liệt vào dạng thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo mà thôi.
Nàng nhủ: Chắc là vì ta quá yêu chồng. Tôi viết chữ BÀI LÀM theo ông ta dạy. Sau niềm vui chung, họ dễ lại lừa dối và khinh thị lẫn nhau.
Trong lúc tập, gặp một người quen nữa. Bố cười: Chen lấn như thế, có mà đi. Thầy có vẻ tốt nhưng nhu nhược.
Sợ những người phụ nữ gần gũi mình sẽ yêu mình, sợ yêu mình họ sẽ sớm thấy khổ nếu họ không có một bản lĩnh cao cả. Rồi, tôi phải tập chứ. Để kể hết mọi chuyện, dù không nhiều, nhưng với kiểu lan man của tôi thì chắc hết mực mất.
Lúc này chỉ có bạn là người viết và bạn là độc giả. Không hút là không hút. Để thay đổi những điều cần và có thể thay đổi.
Tôi hơi để ý anh chàng, chắc lớn hơn tôi độ dăm tuổi, xử lí cái vỏ kẹo thế nào. Nói chung là tốn thời giờ. Chẳng ý thức gì cả, chẳng nghe lời ai cả.
Đơn giản vì lúc đó cảm giác tự do, sổ lồng đang tràn ngập. Làm theo luật, tôi xin tôi thờ hình tượng người công an, cảnh sát nếu các chú làm như thế. Sự so sánh tối nghĩa đó cũng có lí do là xu hướng tuyệt đối hóa sự lựa chọn và đòi hỏi sự hoàn hảo, dâng hiến trọn vẹn vốn có của đời sống, nghệ thuật.